Một tác phẩm của Marcel Proust phá kỷ lục đấu giá

Một tác phẩm của Marcel Proust phá kỷ lục đấu giá,

Một tác phẩm của Marcel Proust phá kỷ lục đấu giá - Ảnh 1.

Bản Du côté de chez Swann được đấu giá – Ảnh: Le Monde

Phiên đấu giá vừa diễn ra vào ngày 14-12. Bản in được đấu giá là một bản hiếm in trên giấy Nhật Bản và đánh số 1 mà Marcel Proust (1871-1922) đã tặng cho người bạn Lucien Daudet (1878-1946) vào cuối năm 1913.

Du côté de chez Swann là tập đầu tiên trong bộ tiểu thuyết bảy tập À la recherche du temps perdu (Đi tìm thời gian đã mất) được viết trong khoảng 1906-1922 và xuất bản trong khoảng 1913-1927, trong đó ba tập cuối ra mắt khi tác giả đã mất.

Như vậy, Du côté de chez Swann đã phá kỷ lục thế giới 775 nghìn euro đối với tác phẩm văn học Pháp do Fleurs du mal (Hoa ác) của Baudelaire (1821-1867) thiết lập vào năm 2009.

Graham Henry Greene (1904-1991) đánh giá Proust là nhà văn vĩ đại nhất thế kỷ 20 giống như Lev Tolstoy (1828-1910) của thế kỷ 19.

Năm 2007, tuần báo Time (Hoa Kỳ) xếp À la recherche du temps perdu là một trong 10 bộ sách lớn nhất mọi thời đại.

Ở nước ta, bản dịch gần nhất của Du côté de chez Swann vừa được Nhã Nam và NXB Văn học phát hành trong năm 2018 với tựa Bên phía nhà Swann.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Một tác phẩm của Marcel Proust phá kỷ lục đấu giá

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/mot-tac-pham-cua-marcel-proust-pha-ky-luc-dau-gia-20181216190031214.htm

Truyện ngắn 1.200 chữ: Khổ

Truyện ngắn 1.200 chữ: Khổ,

Truyện ngắn 1.200 chữ: Khổ - Ảnh 1.

Minh họa: ĐẶNG HỒNG QUÂN

Ngay cao điểm ra dịch vụ mới của công ty, ai cũng phải cố gắng. Mà quý này vẫn chưa thấy có đồng tiền nào khác ngoài lương trơ trọi. Chỉ dư ra được vài trăm ngàn sau mỗi đợt xuống tỉnh gió bụi. Thật là, đời người ta cũng có lúc ngặt nghèo thê thảm quá!

Trà khẽ buông tiếng thở dài. Xe chỉ có anh tài xế của công ty với Trà, mà cũng chẳng ai buồn gợi chuyện. Trà bỗng sực nhớ ra hai ngày nay ở nhà tuyệt nhiên chẳng có liên lạc nào. Giờ, điện thoại của chồng Trà lại đổ từng hồi chuông dài không hồi đáp. Đấy cũng là thói quen của anh mỗi khi đã ngồi vào bàn nhậu: đừng hòng ai hay điều gì có thể khiến anh phân tâm được.

Nhà Trà neo người. Bấy lâu Trà vẫn phải trả một khoản kha khá để thuê bà giúp việc. Xui là ngay dịp Trà bận bịu tối mặt thì bà lại đòi về quê. Nghe đâu phải mười hôm mới vào. Trà đành cắn răng đặt vé tàu, cho bà ứng thêm tháng lương, với lời dặn dò như năn nỉ: Bà nhớ tranh thủ vào giúp con, bà nhé. Bà làm ơn đừng về luôn, con khổ lắm!

Lòng Trà bỗng thấy sốt ruột. Con gái lớn của Trà cũng có điện thoại riêng, nhưng khi Trà đi vắng thì đành mang giấu. Không có mẹ ở nhà quản lý, con bé sẽ suốt ngày chúi mũi vào cái màn hình, lôi kéo luôn cả thằng em trai ham vui vào đấy. Nên bây giờ Trà đành cam chịu. Ngay cả ý nghĩ gọi hàng xóm nhờ vả cũng chẳng dám. 

Chỉ một đoạn nữa thôi là tới cửa ngõ thành phố rồi, mà xung quanh vẫn nườm nượp xe “công” xe tải. Dọc theo quốc lộ, cứ ngang qua mấy cái ATM ngân hàng là lại thấy người ta xếp hàng chờ đợi. Trà buột miệng hỏi:

– Ủa có biến gì mà thiên hạ đổ xô đi rút tiền vào buổi tối thế này nhỉ?

– Bình thường mà, hôm nay đầu tháng, mấy nhà máy trả lương cho công nhân nên đông thế thôi.

Trà dưng không chợt nghĩ hóa ra mình cũng còn may mắn chán, chưa tới mức thắc thỏm đợi tiền vào tài khoản là vội vã rút ngay về trang trải. Cuộc sống tuy đang lúc khó khăn, nhưng cũng còn đỡ hơn khối người. Trà thả cho tâm trí hình dung về mấy gian phòng trọ tồi tàn, mâm cơm tối có rau và trứng luộc, thêm tô mì gói nấu nhiều nước làm canh. Thời buổi này chắc làm gì còn ai khổ thế cơ chứ…

Trà xuống xe ở ngã tư, cố nép vào chỗ có đèn đường sáng nhất, đề phòng bất trắc. Gọi taxi công nghệ xong, Trà vội cất ngay điện thoại vào giỏ xách. Tuy thế, vẫn phải lấy máy ra nghe thêm vài lần thì họ mới đón được Trà. Nhận được một cuốc xe cũng chẳng phải dễ dàng gì. Bác tài xế xấp xỉ tuổi hưu phát biểu như thế khi Trà mở cửa bước lên, ngồi ngang với ghế lái. Đúng lúc đó, điện thoại Trà báo có tin nhắn.

Là của sếp trực tiếp: “Cuối tuần mọi người tranh thủ kiểm tra hệ thống, chụp màn hình từng bước, làm báo cáo các vướng mắc gửi cho tôi nhé”!

Cảm giác tức thì của Trà là muốn điên lên. Nhân viên chúng tôi chẳng phải trâu bò, sức người có hạn, chưa về tới nhà đã giao thêm việc khác là sao? Trà còn mẹ chồng đau ốm quanh năm, lú lẫn ngồi một chỗ. Hai đứa con đang tuổi ương bướng. Chồng đã xa gần lạnh nhạt nhắc là Trà hay vắng nhà quá đấy. Trà vất vả lắm rồi, sao còn phải cố ép nhau tới tận cùng mới được?

Những ý nghĩ ấy chấp chới trong đầu Trà, khiến cho mi mắt dưng không nằng nặng. Vài giọt nước lăn ra, chạm vào cái kính xe lạnh lẽo khi Trà gục đầu vào đấy. Đường phố ngoài kia nhòe nhoẹt trôi qua.

– Đây là đường Gò Xoài rồi đấy. Nhà cô ở khúc nào?

Trà giật mình ngó ra, phải cả phút sau mới xác định được địa điểm. Rối rít:

– Ôi đã quá nhà cháu rồi bác ạ! Bác chịu khó quay đầu lại nhé?

– Ơ kìa, cô phải biết nhắc tôi chứ. Cô đi xe kiểu gì lạ vậy? Đến nhà mình mà cũng không nhận ra là sao?

– Bác mới buồn cười. Lúc đặt xe đã có điểm đến, sao còn phải hỏi?

– Tôi chở khách, lúc gần đến nhà họ luôn chỉ đường. Có bao giờ phải coi định vị đâu?

– Đó là chuyện của người khác! Đã thỏa thuận địa điểm, giá tiền thì bác cứ thế mà làm cho đúng. Trà gay gắt chốt hạ.

Chiếc xe ngoặt lại rất nhanh. Trà ngả nghiêng. Bác tài xế tiếp tục to tiếng cằn nhằn. Có thể vì tiếc xăng. Cũng có khi do đã quá bải hoải sau một ngày dài.

– Nghĩ có tiền là muốn làm gì cũng được à. Khinh người vừa thôi chứ…

– Ai thèm khinh bác. Tới rồi đây, bác quẹo phải đi. Chạy gì cho cố!

Trà tức giận không thèm bo thêm đồng nào như thói quen rộng rãi của mình. Tiếng đóng cửa xe vang lên “rầm” không kiêng dè. Trà lộn ruột đứng bên đường với mớ hành lý ngổn ngang, nhận thêm một câu khó nghe nữa trước khi chiếc xe rời khỏi:

– Người ta khổ mới phải lái xe giờ này, kiếm từng đồng bạc lẻ. Cô tưởng có tiền là ngon lắm sao?

Trà mệt mỏi muốn gào lên: Thế ông tưởng chỉ mình ông khổ thôi à?

Trà vào nhà, ăn quấy quá miếng cơm, tắm rửa, lôi mớ đồ dơ bỏ vào máy giặt xong là đã khuya trờ trật. Uể oải mở điện thoại, ngón tay Trà vô tình bấm vào cái ứng dụng gọi xe trên màn hình.

Trà sực nhớ tới câu chuyện điên cuồng vô lý ban tối. Sao có người làm dịch vụ lại thô lỗ nóng nảy cáu bẳn tới mức đó nhỉ? Mà người đàn bà quá quắt hung hăng ấy liệu có liên quan gì tới một phụ nữ tên Trà luôn nhẹ nhàng thông cảm hiểu chuyện hay không? Khoảnh khắc nhất thời đó, Trà thoáng nghĩ tới việc đánh giá “một sao” cho chuyến xe của mình. Rồi chẳng biết tần ngần gì, Trà lại gửi đi một cái tin nhắn: “Xin lỗi bác”.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Truyện ngắn 1.200 chữ: Khổ

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/truyen-ngan-1-200-chu-kho-20181216135654032.htm

Làng văn hóa ‘tròng trành trên con thuyền bảo tồn’

Làng văn hóa ‘tròng trành trên con thuyền bảo tồn’

,

Làng văn hóa tròng trành trên con thuyền bảo tồn - Ảnh 1.

Đồng bào dân tộc thiểu số vẫn hành nghề truyền thống ở Làng văn hóa – du lịch các dân tộc VN, nhưng ông Bình cho rằng đó chỉ là diễn – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Văn hóa của đồng bào chỉ có được ở nơi đồng bào sống với cộng đồng của mình, núi rừng của mình. Chúng ta đang lấy ra những mẫu người, chọn ra một mẫu văn hóa để trình diễn ở làng như thế là rất nghèo nàn về phát triển văn hóa dân tộc

Ông PHAN THANH BÌNH (chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội)

Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội Phan Thanh Bình vừa có buổi lắng nghe ban quản lý Làng văn hóa – du lịch các dân tộc Việt Nam. Ông Bình đặc biệt quan tâm tới câu chuyện đưa đồng bào dân tộc tới làng ở.

Đại diện ban quản lý làng cho biết hiện làng thường xuyên có khoảng 150 người của 13 dân tộc thiểu số sinh sống. Các địa phương luân phiên 3 tháng 1 lần cử một đoàn người dân tộc lên với làng. 

Nhưng cũng có nhóm gia đình sống lâu hơn, có gia đình đã sống hơn 2 năm ở làng. Họ làm nghề truyền thống rồi bán luôn cho khách tham quan, cũng trồng rau, nuôi gà, dê…

Trước đây, đồng bào lên làng sống theo hình thức Nhà nước trả lương 100%. Sau đó Bộ Tài chính cho rằng mô hình này không thể bền vững, bà con lên với làng cũng rất thụ động. Làng đã bàn với bà con và thống nhất phương án “Nhà nước và nhân dân cùng làm”. 

Làng thu phí tham quan và ngân sách cùng hỗ trợ 3 triệu đồng cho hộ gia đình có nghề truyền thống sống ở làng và 2 triệu đồng cho một người sống trong 1 tháng, nghệ nhân được Nhà nước phong tặng thì được 700.000 đồng/tháng. 

Ngoài ra, toàn bộ dịch vụ du lịch như làng nghề thủ công, ẩm thực, dân ca dân vũ mà bà con cùng các công ty lữ hành tổ chức sẽ được các công ty lữ hành trả tiền. Khoản tiền này gấp hai, ba lần nguồn từ Nhà nước trả cho bà con nên nhiều bà con rất gắn bó ở đây.

Ông Bình cho rằng cách làm này không khác gì Nhà nước đang trả lương cho những diễn viên dân tộc sống ở đây. “Chúng ta biến đồng bào thành những diễn viên, mà những diễn viên ấy càng ngày càng nghèo nàn hơn trong văn hóa, vì họ chỉ có 10-15 người sống với nhau ở nơi không phải núi rừng của họ” – ông Bình nói.

Ông chỉ ra chỉ có hai con đường phát triển cho Làng văn hóa – du lịch các dân tộc Việt Nam. Một là chỉ để phát triển du lịch. Mục đích này không thể đạt được theo cách làm hiện nay. Con đường thứ hai là phát triển văn hóa của đồng bào dân tộc như mục đích ban đầu đặt ra của làng. Cái này càng không thể đạt được với cách “bứng” đồng bào tới làng sống vài tháng.

Trước ý kiến này, ông Lê Quang Anh – quyền trưởng ban quản lý làng – thành thật thổ lộ họ đang cảm thấy mình “như một con thuyền tròng trành” trong quản lý vận hành, khai thác làng. 

“Chúng tôi băn khoăn không biết có nên đưa làng trở thành sản phẩm du lịch không? Còn phát huy văn hóa của đồng bào dân tộc thì phải làm cách nào? Không lẽ đồng bào lên đây để Nhà nước nuôi ư? Để bảo tồn được cái gì?” – ông Quang Anh đưa ra câu hỏi chưa có lời giải đáp.

Chia sẻ với Tuổi Trẻ, chánh văn phòng, người phát ngôn của Bộ VH-TT&DL Nguyễn Thái Bình cho biết trong tháng 12, bộ sẽ trình lên Chính phủ đề án đổi mới cơ chế hoạt động của Làng văn hóa – du lịch các dân tộc VN với điểm mới căn bản là sẽ chuyển đơn vị này thành đơn vị sự nghiệp công lập, phải tự chủ tài chính. Dự kiến việc đổi mới này sẽ bắt đầu được áp dụng từ đầu năm 2019.

Bảo tồn di sản - nồi cơm Thạch SanhBảo tồn di sản – nồi cơm Thạch Sanh

TTO – Hội thảo chủ đề Không gian di sản – Bảo vệ và phát huy giá trị các công trình kiến trúc, lịch sử, văn hóa tại TP.HCM vừa tổ chức hôm 27-11 nhấn mạnh đến yếu tố mảng và quần thể di sản trong không gian đô thị.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Làng văn hóa ‘tròng trành trên con thuyền bảo tồn’



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/lang-van-hoa-trong-tranh-tren-con-thuyen-bao-ton-20181216134751034.htm

Một thời Hà Nội hát – Chuyện tình tà áo xanh

Một thời Hà Nội hát – Chuyện tình tà áo xanh,

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 1.

Giang Trang mang ‘tà áo xanh’ lên sân khấu hát những ca khúc của Đoàn Chuẩn – Ảnh: BTC

Từng cặp đôi xúng xính áo quần, khép nép vào nhau hơn trong cái lạnh đêm đông, bước vào rạp hát có tuổi đời gần trăm năm, quây quần ngồi bên nhau, nghe lại những tình khúc thấm đẫm phong vị “tư sản lãng mạn” của “huyền thoại đô thị” Đoàn Chuẩn – Từ Linh.

Dưới ánh đèn vàng mộng mị chỉ đủ hiu hắt trong rạp hát mà từng bức tường như thấm đẫm tiếng đàn lời ca của những tháng ngày xa xôi, họ nghe Thu quyến rũ, Tình nghệ sĩ, Cánh hoa duyên kiếp, Lá đổ muôn chiều, Chuyển bến, Tà áo xanh, Chiếc lá cuối cùng, Gửi người em gái miền Nam, Gửi người em gái miền Nam…

Và cùng hồi tưởng những năm tháng nghèo khó, bom đạn mà một rạp hát ở Hà Nội vẫn đêm đêm đỏ đèn đón những bước dập dìu tài tử giai nhân.

Giang Trang mặc áo xanh hát Tà áo xanh tại rạp Đại Đồng mà Đoàn Chuẩn từng là ông chủ – Video: THIÊN ĐIỂU

Trong đêm Một thời Hà Nội hát – Chuyện tình tà áo xanh, ba ca sĩ Trí Trung, Giang Trang, Hoàng Lân và tiếng đàn guitar Hawaii của nghệ sĩ Đoàn Đính (con trai cố nhạc sĩ Đoàn Chuẩn), cùng với những khán giả của đêm nhạc đã thật sự phục dựng lại một không khí của một “Hà Nội thời ơ kìa” như cách mà đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp – người dẫn chương trình nhiều lần gọi tên.

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 3.

Đạo diễn Hoàng Điệp cùng nhà phê bình Mai Anh Tuấn và con trai của hai ông Đoàn Chuẩn, Từ Linh kể những câu chuyện của ‘Hà Nội một ơ kìa’ – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Điều đặc biệt, chính Đoàn Chuẩn là chủ rạp Đại Đồng, nơi duy trì các buổi biểu diễn âm nhạc với nhiều bài hát lãng mạn vẫn được biểu diễn xen kẽ các bài hát mới, nhưng ông lại không công bố bài hát nào của mình tại đây.

Thế nên, điều ngạc nhiên là, phải đợi hơn 60 năm sau, chính ở cái rạp của nhạc sĩ tài hoa mà nay đã trở thành một sàn nhảy cổ điển, lại diễn ra đêm nhạc đầu tiên của chính ông.

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 4.

Khán giả của đêm nhạc phần lớn là người trung tuổi mong tìm gặp lại một đêm nhạc cũ của rạp Đại Đồng – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Cũng lần đầu tiên, giọng hát “Nàng thơ của ông” – ca sĩ Mộc Lan lần đầu tiên được cất lên trong rạp Đại Đồng, dù chỉ qua băng tư liệu – bài Chuyển bến.

Đó là một nỗ lực đầy ân tình dành cho nàng thơ của “huyền thoại đô thị” Đoàn Chuẩn mà những người trẻ hôm nay đã quyết tâm làm.

Tấm lòng trong trẻo lãng mạn ấy đương nhiên làm xúc động những khán giả, nhà văn Trương Quý, đạo diễn Hoàng Điệp nhiều lần xúc động đến rơi nước mắt.

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 5.

Nhưng cũng có những khán giả trẻ hơn, thuộc thế hệ những người lớn lên trong mỹ cảm của chủ nghĩa lãng mạn vừa được chiêu tuyết – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Các ca sĩ Giang Trang, Hoàng Lập, Trí Trung thì hát như thể bài hát ấy được viết riêng cho chính mình. Giang Trang, nữ ca sĩ duy nhất trong đêm nhạc – giao lưu còn tinh tế mang trên mình một “tà áo xanh”.

Tuy có một không ít những lần trục trặc về âm thanh khiến cả nghệ sĩ lẫn khán giả… bối rối, nhưng bằng tình yêu với những vàng son quá khứ, khán giả đều trìu mến và rộng lượng bỏ qua. Họ muốn dành trọng vẹn trái tim mình cho niềm xúc động được một lần sống lại cái không khí của một thời Hà Nội lãng mạn, hào hoa, phong tình, ghi dấu ấn đậm nét của người nhạc sĩ tài ba Đoàn Chuẩn.

Một đêm nhạc – giao lưu hồi cố trong một tinh thần rất hiện đại nhờ những người trẻ mộng mơ của Hà Nội. Chất hiện lại nằm ở tình thần tự do, phóng khoáng, dám làm việc khó của những người trẻ.

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 6.

Trương Quý, Giang Trang- những người trẻ lãng mạn muốn phục dựng lại không khí của rạp Đại Đồng thời vàng son – Ảnh: BTC

Trương Quý, Nguyễn Hoàng Điệp, Giang Trang, Trí Trung, Hoàng Lân…là lứa bạn trẻ của Hà Nội may mắn được tiếp xúc với sự tái sinh của chủ nghĩa lãng mạn những năm 1980.

Nhà phê bình Mai Anh Tuấn nói, đây là thời kỳ mà nhiều văn chương, âm nhạc của thời lãng mạn được chiêu tuyết trở lại. Trương Quý thuộc thế hệ được lớn lên trong cái hương đầu mùa của chủ nghĩa lãng mạn tái sinh.

Có lẽ vì vậy mà Trương Quý muốn viết về Hà Nội một thời hát chính là một sự đáp đền tinh thần lãng mạn, vì chính điều đó đã giúp anh đi xa hơn trong con đường nghiên cứu văn chương của mình.

Một thời Hà Nội hát - Chuyện tình tà áo xanh - Ảnh 7.

Ca sĩ Trí Trung là người đã cùng Trương Quý ngụp lặn trong mỹ cảm lãng mạn của Hà Nội những năm tháng tuổi trẻ – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Và lứa 7x, 8x được hưởng hương đầu mùa của thời chiêu tuyết chủ nghĩa lãng mạn ấy đã cùng chung chia giấc mơ đẹp của nhà văn Trương Quý để làm được một việc khó đến mộng mơ, theo một cách rất tự do phóng khoảng của những người trẻ.

Đó là phục dựng lại không khí của rạp Đại Đồng của “thiếu gia” tài danh và hào hoa Đoàn Chuẩn 63 năm trước. Họ hồi cố nhưng lại tìm lại được những năng lượng rất tích cực để tiếp tục những sáng tạo cho chính thế hệ của mình.

Đêm nhạc – giao lưu sẽ được tiếp nối tại Ơ kìa Hà Nội vào đêm 16-12. Ngoài những bản tình ca nổi tiếng thì chương trình còn hứa hẹn những cuộc thảo luận chuyên sâu – kỹ càng và tỉ mỉ về Đoàn Chuẩn âm nhạc và trong đời thường.

Cùng với đó, những nhân vật thú vị bước ra từ cuốn du khảo Một thời Hà Nội hát sẽ góp mặt để chia sẻ về huyền thoại hào hoa Đoàn Chuẩn.

Một thời Hà Nội hátMột thời Hà Nội hát

TTO – Những câu chuyện khó quên của đời sống giải trí Hà Nội, trong và sau giai đoạn tạm chiếm, 1947-1954, đã được Nguyễn Trương Quý tái dựng trong Một thời Hà Nội hát, trước tiên xoay quanh nhạc sĩ Đoàn Chuẩn.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Một thời Hà Nội hát – Chuyện tình tà áo xanh

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/mot-thoi-ha-noi-hat-chuyen-tinh-ta-ao-xanh-20181215155420694.htm

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây,

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 1.

Nghệ nhân Lầu Chá Của thẩm định cây khèn mình mới làm xong – Ảnh: ĐỖ QUANG TUẤN HOÀNG

Sủng Trái là một trong những xã nghèo nhất của huyện Đồng Văn. Há Pia lại là thôn nghèo nhất, xa xôi nhất của xã Sủng Trái. Và người chúng tôi đi tìm lại ở trên chòm xóm xa nhất, cao nhất của thôn Há Pia. Ở đấy chưa có điện, phải đi bộ nửa giờ.

Chúng tôi bắt đầu cuốc bộ trên những lối mòn giữa biển đá tai mèo cứ lên cao mãi. Cúi đầu đi, đặt hai bàn chân vào những khe đá cho khỏi trượt ngã, xếp hai tay để dưới rốn, chứ không vung vẩy khi bước cũng là một cách tiết kiệm sức mà chúng tôi học được của người Mông khi leo núi.

Nửa giờ sau, đang cắm cúi thế, ngửa mặt nhìn lên thì ồ lên khi thấy cả một rừng trúc xanh um. “Sau rừng trúc này là đến rồi. Gióng trúc để làm ống khèn, tháng 2, tháng 3 có măng ăn ngon lắm” – anh Ly Mí Pó, chủ tịch UBND xã Sủng Trái, nói.

Làm khèn bán cho khách du lịch thì không khó và có nhiều người làm. Nhưng làm khèn để bán cho người Mông đi thổi đám ma, đám cưới, thổi chơi… thì ở đây chỉ có ông Của làm tốt nhất. Khèn của ông thổi hay, mà dùng hàng chục năm không hỏng

Anh LY MÍ PÓ (chủ tịch UBND xã Sủng Trái, Đồng Văn, Hà Giang)

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 3.

Giàu hay nghèo thì người đàn ông Mông vẫn gắn bó với cây khèn – Ảnh: Đỗ Quang Tuấn Hoàng

Từ một lần dỡ tung cái khèn

Chúng tôi dừng chân trước một ngôi nhà được bao bọc xung quanh bởi rừng trúc xanh um mọc trên núi đá tai mèo xám ngắt. Ngôi nhà rất đẹp làm theo kiến trúc Mông truyền thống với bờ rào đá, cổng gỗ, lối đi lát đá tảng, tường trình đất, mái lợp ngói âm dương… Ấy là nhà ông Lầu Chá Của.

Ông Của đang ngồi bên hiên nhà làm khèn, trên vách treo mấy chiếc khèn đã hoàn thiện, quanh chỗ ông ngồi nào đe, búa, bào, dao, gỗ thông đá, gióng trúc… Đang bào thanh gỗ thông đá làm bầu khèn, thấy khách đến ông Của niềm nở đứng lên lấy ghế, nước, rượu, điếu cày mời chúng tôi ngồi chơi, rồi vừa làm vừa nói chuyện vui vẻ bằng tiếng Mông.

Ông Của năm nay 69 tuổi. Như bất cứ người đàn ông Mông nào, ông mê thổi khèn nên 14 tuổi mua một chiếc khèn về thổi, đi chợ, đi đám ma, đi chơi hội thì mang khèn thổi, rồi học mỗi người một tí.

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 4.

Đường đi bộ tuy khó khăn nhưng rất đẹp dẫn lên nhà ông Lầu Chá Của – Ảnh: Đỗ Quang Tuấn Hoàng

Thổi khèn hay rồi lại như có duyên tiền định, xung quanh nhà ông cơ man nào là cây thông đá, trúc, tê già – những thứ cần thiết để làm khèn. Lại nữa, khi không thổi khèn, người Mông treo lên vách nhà, nhà thì tối, khèn thì nhiều ống, nhiều lỗ, thế nên con nhện, con ong thường chui vào làm tổ.

Trong một lần lấy khèn xuống, thấy tổ ong, tổ nhện giăng đầy mấy ống khèn, thế là ông Của phải dỡ tung cái khèn ra, thông, rửa sạch sẽ rồi lắp lại thì lại thổi bình thường. Từ lần dỡ ra lắp lại ấy, ông Của nảy ra ý định tập làm khèn.

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 5.

Giàu hay nghèo thì người đàn ông Mông vẫn gắn bó với cây khèn – Ảnh: Đỗ Quang Tuấn Hoàng

Đến kỳ công làm khèn

Để có được một chiếc khèn đúng kiểu, nghệ nhân phải trải qua nhiều công việc kỳ khu, mà việc nào cũng cần để vào đó cả tâm huyết và tài hoa.

Gỗ thông đá và ống trúc sau khi chọn được sơ chế, rồi gác lên gác bếp để sấy khô, vừa chống mối mọt, cong vênh khi dãi dầu mưa nắng vừa có độ chính xác cao khi khoét gióng và đưa vào thân khèn được khít, không lọt gió.

Sau khi phơi trên gác bếp một thời gian, thanh gỗ thông đá được bào nhẵn, cưa đôi, khoét rỗng, đục lỗ rồi ghép lại làm chiếc bầu (hộp cộng hưởng). Những gióng trúc được khoét một miếng nhỏ (khía rãnh hai đầu) cách mấu 3cm để cài miếng lưỡi gà (bờ lài) bằng đồng.

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 6.

Ông Lầu Chá Của đang bào thanh gỗ thông đá để làm bầu khèn – Ảnh: Đỗ Quang Tuấn Hoàng

Thấy khách tỉ mẩn đo độ dài của các ống trúc: 25cm, 30cm, 45cm, 70cm, 75cm, 100cm…; đang thổi thử từng ống trúc phát ra những tiếng tênh, tênh, pì, pè… ông Của dừng lại bảo: “Quan trọng là thử âm rồi cắt gióng dài ngắn tùy mình”.

Trong chiếc khèn Mông, quan trọng nhất là cái lưỡi gà (bờ lài). Công việc chế tác bờ lài rất trần ai: phải chọn loại đồng nguyên chất, nấu chảy, dát thành lá mỏng rồi dùng lưỡi một con dao nhỏ sắc lẹm rạch thành những đường thẳng tắp để chia tách, tạo khe. “Khó nhất trong việc làm khèn là khi gắn miếng bờ lài vào ống trúc (trà xông) vì nó quyết định chất lượng tiếng khèn. Gắn chuẩn thì tiếng khèn hay, gắn lệch một chút là tiếng rè ngay” – ông Của đúc kết.

Thế nên gắn được một miếng lưỡi gà, ông phải thổi thử cả chục lần, từ nhẹ đến mạnh làn hơi để thẩm âm, chỉnh từng li từng tí mới được âm chuẩn, thanh thoát. Sau khi lắp ống trúc vào bầu khèn, ông lấy sợi dây tê già quấn quanh khèn, vừa tạo thêm độ chắc chắn vừa để trang trí cho cây khèn.

Kỳ công là thế nên để hoàn thành một cây khèn, trung bình nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của phải mất cả một ngày trời. Cây khèn tốt là khi thổi lên phải thấy được tâm hồn của người thổi lẫn người làm ra khèn.

Phải thực sự yêu thích mới có thể làm ra một cây khèn ưng ý. Chỉn chu, sáng dạ như ông Của mà mất cả năm trời mới thành thục mọi việc để làm ra chiếc khèn đẹp. Còn chuyện có được những tiếng khèn hay nhờ đôi tai tinh tế khi thẩm âm thì phải mất thêm hai năm kinh nghiệm.

Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây - Ảnh 7.

Khoét lỗ để gắn lưỡi gà vào ống sáo – công đoạn khó nhất của việc làm khèn. Ảnh: Đỗ Quang Tuấn Hoàng

“Chắp tiếng gió gửi lời thương lời nhớ”

Làm khèn là công việc đặc biệt, ông Của chỉ làm khi thấy bứt rứt trong ruột, không làm không chịu được. Hoặc khi có khách đến tận nhà đặt hàng, ông uống rượu nói chuyện với người ta rồi mới bắt tay vào làm. Thế nên mỗi chiếc khèn của ông đều là độc bản. Khắt khe thế nên năm 2017 vừa rồi ông chỉ làm 40 chiếc khèn, cỡ nhỏ bán 1,5-2 triệu đồng/cái, cỡ lớn bán 3,5-4 triệu đồng/cái.

Cũng vì khắt khe nên 55 năm theo nghiệp “chắp tiếng gió gửi lời thương lời nhớ”, ông Của mới dạy cho bốn học trò, thế mà hai người đã mất. Người học trò sáng dạ nhất của ông là ông Sềnh Phái Sính, người Mông ở xã Vần Chải, huyện Đồng Văn. 61 tuổi, ông Sính mới đến nhà ông Của xin học nghề.

“Được ông Của chỉ bảo cẩn thận, nhất là chỉnh âm (việc khó nhất) nên học một tuần là tôi làm được một cái khèn mang ra chợ bán” – ông Sính cho biết. Nhắc chuyện người học trò đặc biệt này, ông Của vui sướng như chính mình năm nào tháo tung cái khèn ra mà mày mò tự làm được cái mới rồi thành nghề, nên nghiệp.

Cái nghiệp ấy tưởng là của riêng ông, nhưng đã góp phần neo giữ “lời thương lời nhớ” của văn hóa người Mông.

Lưu giữ tri thức văn hóa, ký ức dân tộc

Theo ông Nguyễn Trùng Thương – nhạc sĩ, nguyên giám đốc Sở Văn hóa – thể thao và du lịch tỉnh Hà Giang, khèn Mông chỉ có sáu ống ngang nhưng thổi được bảy nốt trên khuông nhạc. Đó là nhạc cụ đa thanh, âm sắc có nhiều chất kim, hơi rè nhưng mạnh mẽ.

Âm vực của khèn trong vòng một quãng tám, mỗi ống chỉ phát ra một âm thanh. Một số nghệ nhân đã cải tiến loại khèn Mông thành tám ống, chín ống hoặc vẫn giữ nguyên sáu ống nhưng làm khóa bịt mở lỗ bấm để tạo thêm nhiều âm hơn và âm vực rộng hơn. Tiếng khèn có thể một lúc phát ra đa âm, nhiều bè vang xa trầm hùng như tiếng của gió ngàn, của suối reo, chim kêu, vượn hót, tiết tấu theo nhịp 4/4 hoặc 2/4.

Có tới 360 bài khèn. Hầu hết những tri thức văn hóa và ký ức dân tộc Mông đều được lưu giữ trong các bài khèn.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Nghệ nhân lão luyện Lầu Chá Của và tiếng khèn vắt qua ngàn mây

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nghe-nhan-lao-luyen-lau-cha-cua-va-tieng-khen-vat-qua-ngan-may-20181216133940143.htm

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn,

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 1.

Ca sĩ Hương Tràm cùng các nghệ sĩ biểu diễn hết mình

Hòa chung không khí với cả nước, các nghệ sĩ cũng thể hiện niềm tự hào dân tộc, niềm đam mê bóng đá và sự mến mộ đối với thầy trò HLV Park Hang Seo. Những giai điệu đã được cất lên với một niềm tin đội nhà sẽ chiến thắng.

Sau trận hòa 2-2 ở lượt đi tại Malaysia, Việt Nam đang có lợi thế hai bàn trên sân đối phương. Việc được chơi trên sân nhà ở lượt về cũng là một ưu thế của thầy trò HLV Park Hang Seo. Cả nước đang chung một khát khao, chung một niềm tin rằng tuyển Việt Nam sẽ giành được cúp vàng.

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 2.

Ca sĩ Bùi Anh Tuấn cũng có mặt trong chương trình

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 3.

Diễn viên hài Anh Đức dí dỏm trong buổi giao lưu

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 4.

Các nghệ sĩ đều cố gắng thu xếp thời gian tới phố đi bộ Nguyễn Huệ “tiếp lửa” cho tuyển Việt Nam

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 5.

Ca sĩ, diễn viên Cao Mỹ Kim có mặt từ rất sớm

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 6.

Thiều Bảo Trang hào hứng tạo dáng

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 7.

Các nghệ sĩ đều thể hiện quyết tâm cổ vũ đội nhà

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 8.

Nhạc sĩ Phương Uyên cháy hết mình trong chương trình

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 9.

Các nghệ sĩ hòa mình cùng hàng ngàn khán giả tại phố đi bộ Nguyễn Huệ

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 10.

Các nghệ sĩ cùng hát tại phố đi bộ Nguyễn Huệ

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 11.

Các nghệ sĩ cùng hát tại phố đi bộ Nguyễn Huệ

100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn - Ảnh 12.

Các nghệ sĩ cùng hát tại phố đi bộ Nguyễn Huệ

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, 100 nghệ sĩ livestream tưng bừng phố đi bộ Nguyễn Huệ trước giờ bóng lăn

Sưu Tầm: https://thethao.tuoitre.vn/100-nghe-si-livestream-tung-bung-pho-di-bo-nguyen-hue-truoc-gio-bong-lan-20181215183535357.htm

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan,

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 1.

Cô Liu Pengpeng bán cá tại cửa hàng của gia đình – Ảnh: DAILY MAIL

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 2.

Ảnh: DAILY MAIL

Theo Hãng tin Sputnik (Nga), những tấm hình và đoạn video của cô người mẫu xinh đẹp Liu Pengpeng được chia sẻ mạnh trên mạng xã hội Facebook ghi lại công việc hằng ngày của cô: giúp mẹ phân loại cá, sơ chế cá cho khách tại cửa hàng của gia đình.

Một thanh niên sau khi tới thăm khu chợ có cửa hàng bán cá của gia đình Liu Pengpeng đã “chộp” được những hình ảnh cô gái đang xử lý cá rất chuyên nghiệp cho khách và sau đó đăng lên mạng xã hội Facebook.

Cô Liu Pengpeng bán cá giúp mẹ – Nguồn: SPUTNIK

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 4.

Ảnh: APPLE DAILY

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 5.

Ảnh: DAILY MAIL

Rất nhanh chóng hình ảnh cô gái xinh đẹp chăm chỉ giúp mẹ bán cá đã được chia sẻ rất nhanh khiến Liu trở thành “ngôi sao” trên mạng xã hội. Thậm chí một số tờ báo địa phương đã phỏng vấn cô.

Cũng kể từ sau đó, cửa hàng cá nhà Liu có rất đông khách. Nhiều người muốn tới để được Liu trực tiếp sơ chế và bán cá cho họ.

Mẹ của Liu tự hào chia sẻ về cô con gái ngoan, cho biết ngoài những lúc dành thời gian cho công việc chính làm người mẫu, Liu vẫn thường giúp đỡ bà tại cửa hàng cá gia đình.

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 6.

Cô Liu Pengpeng khi làm người mẫu – Ảnh: DAILY MAIL

Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan - Ảnh 7.

Người mẫu Liu Pengpeng – Ảnh: DAILY MAIL

Liu Pengpeng cảm ơn những người hâm mộ cô trên xã hội, cho biết cô thấy “choáng ngợp” trước sự ủng hộ to lớn mọi người. Cô cũng nói sẽ vẫn tiếp tục bán cá thời gian tới.

Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Daily Mail (Anh), cô mời mọi người tới thăm cửa hàng cá của gia đình và “mua thêm cá” cho mẹ cô.

Liu chia sẻ trên tài khoản Facebook: “Gia đình tôi đã duy trì cửa hàng này trong suốt 4 thế hệ và công việc buôn bán vẫn luôn tốt. Nhưng thực lòng thì nhiều người tới đây chỉ mải miết với việc dùng điện thoại ghi hình tôi, còn tôi thì muốn họ đến để mua nhiều cá hơn cho mẹ tôi thôi”.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Dân mạng thích mê ‘cô gái bán cá đẹp nhất’ ở Đài Loan

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/dan-mang-thich-me-co-gai-ban-ca-dep-nhat-o-dai-loan-20181215154600189.htm

Người tri ân ‘đất mẹ’ bằng sách quý

Người tri ân ‘đất mẹ’ bằng sách quý

,

Người tri ân đất mẹ bằng sách quý - Ảnh 1.

Một góc thư viện của TS Nguyễn Tiến Hữu – Ảnh: Đ.HÀ

Ông nói đây là cách, là con đường ông chọn để tri ân đất mẹ Việt Nam.

“Gia tài” của TS Hữu đưa về nước là khoảng 8.000 cuốn sách, tạp chí, tài liệu… chứa trong container 40 feet. 

Đã bước sang tuổi 80 nhưng từng giờ, từng ngày TS Nguyễn Tiến Hữu vẫn còn nguyên lòng đam mê nghiên cứu, đọc sách, tra cứu, tìm hiểu. 

Những tháng cuối năm 2018, TS Hữu cũng bận bịu với giáo trình Ẩm thực Việt Nam và thế giới mà ông viết cho một trường đại học để giảng dạy cho sinh viên.

Cảm ơn ông Trần Bạch Đằng!

Căn nhà của TS Hữu trên đường Nguyễn Hữu Thọ, thị trấn Long Hải, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu có đầy sách quý. Đó là “gia tài” của ông tích cóp được sau 40 năm học tập, giảng dạy ở nước ngoài. 

Ông tâm sự cuộc đời mình gắn với sách, đi đâu là sách theo đó. Ông Hữu nói rằng để đưa được về nước khoảng 8.000 cuốn sách, tạp chí, tài liệu… là một công việc không hề đơn giản vì rất nhiêu khê. 

“Để số sách báo này “nhập cảnh” được vào Việt Nam năm ấy, tôi thực sự rất biết ơn ông Trần Bạch Đằng. Có ông ấy thì sách mới vào Việt Nam được. Mà có sách thì mới có tôi. Thực sự nếu sách không về được thì tôi không biết phải làm gì” – ông Hữu tâm sự.

TS Hữu nhớ lại năm 2000 ông về trước, còn container sách, báo, tạp chí cùng tư liệu viết tay theo về sau. Tuy nhiên, việc “nhập cảnh” một lượng sách báo, tạp chí, tài liệu lớn mà chủ yếu là tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp không hề dễ dàng. 

Cán bộ hải quan và cả cán bộ văn hóa ra cảng để kiểm hóa không thể thẩm định được sách. Muốn thông quan phải xin phép trung ương và phải có thẩm định nội dung. Nhưng với một container sách, báo, thẩm định biết bao giờ mới xong. 

Rất may, TS Hữu có quen biết qua công việc với TS Quách Thu Nguyệt, giám đốc NXB Trẻ lúc đó, nên tìm đến nhờ tìm cách. TS Quách Thu Nguyệt nói với ông rằng nên gặp nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng mới có thể giải quyết nhanh.

Sau khi trình bày với ông Trần Bạch Đằng về nguyện vọng đưa sách quý về nước, nhà nghiên cứu rất hồ hởi. 

Bởi đây là một lượng tài liệu rất lớn dùng cho việc nghiên cứu mà chính ông và nhiều nhà nghiên cứu khác hiện nay cũng như thế hệ sau này của Việt Nam đang cần tới. 

Thế là bằng nỗ lực của mình, nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng đã viết thư gửi ban, ngành chức năng TP.HCM. 

Chính ông cũng đứng ra “bảo lãnh” container sách quý này. Sau khi kiểm tra, rà soát, container sách được thông quan sau một số thủ tục gọn nhẹ.

Muốn “trả nợ” cho đất nước

TS Hữu tự nhận mình là người may mắn, có phúc đức nên cả tuổi thanh xuân được học tập, làm việc ở nước ngoài mà không sống trong chiến tranh, bom đạn. 

Vì lẽ đó mà từ những ngày đầu sang phương Tây du học, ông đã cảm thấy rằng mình nợ bố mẹ, nợ quê hương, đất nước. 

Nghĩ vậy nên ông luôn để quê hương, đất nước trong tâm trí, trong công việc của mình. 

Đó là lý do tại sao trong khi nhiều người Việt đi học ở nước ngoài thường chọn ngành y, tin học, kỹ thuật để dễ kiếm việc làm, còn ông lại chọn môn học về dân tộc mình – Việt Nam học. 

“Đó là con đường tốt nhất để sau này tôi về với quê hương, Tổ quốc mình” – TS Hữu xúc động nói.

Để thực hiện tâm nguyện của mình, trong những năm nghiên cứu và giảng dạy cho sinh viên nước ngoài tại các ĐH Munchen và Passau, ông tìm mua rất nhiều sách báo, tài liệu nghiên cứu về Việt Nam để vừa có tư liệu giảng dạy, nghiên cứu học tập, vừa để tâm trí luôn tiếp cận với quê hương, đất nước. 

Để có được những tài liệu quý về Tổ quốc, về đất nước, TS Hữu cho biết ông phải dùng tư cách giáo sư, tiến sĩ để sao chụp dùng cho nghiên cứu. 

Những năm ở nước ngoài, ông tích cóp tiền để mua lại những quyển sách quý của người nước ngoài viết về Việt Nam, trong đó có những tài liệu giá rất đắt.

Không chỉ sưu tầm sách báo viết về quê hương, trong 40 năm ở nước ngoài, TS Hữu đã xuất bản hàng chục đầu sách và viết hàng trăm bài báo, nội dung chủ yếu về văn hóa, con người, lịch sử, ẩm thực truyền thống Việt Nam bằng tiếng Đức, Pháp, Anh. 

Ngoài ra, TS Nguyễn Tiến Hữu cũng là người kết nối, tổ chức và điều phối viên hội thảo “Hồ Chí Minh và sự phát triển phong trào cộng sản ở Việt Nam” vào tháng 6-1990 tại Đức.

Hội thảo này diễn ra để kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hội thảo đã thu hút nhiều nhà khoa học thế giới tham luận và phát biểu. 

Đoàn của Việt Nam sang dự hội thảo có những nhà sử học nổi tiếng như GS Phan Huy Lê, GS Đinh Xuân Lâm. 

“Theo tôi được biết, vào lúc ấy, đó là hội thảo khoa học quốc tế duy nhất trên thế giới về Hồ Chủ tịch” – TS Hữu cho biết. 

Sau đó, từ những bài tham luận tại hội thảo, TS Nguyễn Tiến Hữu đã chủ biên, xuất bản cuốn sách Hồ Chí Minh – hồn dân tộc do NXB Trẻ phát hành năm 1999.

Gần 20 năm qua khi đã về nước, ông tiếp tục tham gia giảng dạy ở các trường đại học tại TP.HCM và là thành viên nghiên cứu về văn hóa, du lịch của các trung tâm, viện nghiên cứu, câu lạc bộ chuyên về văn hóa, du lịch, ẩm thực. 

Chuyển về Long Điền sống gần 10 năm nay, TS Hữu luôn mở rộng cửa nhà mình để ai cũng có thể đến đây đọc sách, nghiên cứu. 

“Tôi muốn để lại kho tàng sách quý này cho thế hệ mai sau. Đó là điều quan trọng để tôi quyết định về nước và mang theo gia tài này. Tôi rất muốn, rất mong ai đó sẽ khai thác hết kho tư liệu quý giá này” – ông nói.

Những quyển sách, tư liệu quý của TS Hữu:

ts huu

TS Nguyễn Tiến Hữu và một cuốn sách cổ, quý – Ảnh: Đ.H.

* Tonkin (tiếng Hà Lan, xuất bản 1644-1645), viết về Việt Nam thế kỷ 17.

* Dictionarium Latino – Annamiticum (Từ điển Latin – An Nam) xuất bản năm 1880.

* L’Annamite mère des langues (Tiếng An Nam – mẹ các ngôn ngữ) xuất bản năm 1892.

* Annamites et Exrême Occidentaux (dịch tiếng An Nam và các ngôn ngữ Đông Nam Á, xuất bản năm 1894).

* Tập tư liệu sao chụp tại kho lưu trữ quốc gia Pháp về lịch sử Việt Nam cận đại, đặc biệt là phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh 1930-1931 và Đông Kinh Nghĩa Thục.

* Bản photocopy và phim về lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam lưu trữ tại Pháp.

* Ba bộ sách, báo quý với hàng trăm tập lưu trữ bằng microfilm của Viễn Đông Bác Cổ, của Hiệp hội nghiên cứu Đông Dương từ 1883-1965.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học,

Người tri ân ‘đất mẹ’ bằng sách quý



Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nguoi-tri-an-dat-me-bang-sach-quy-20181215101554635.htm

Nguy cơ mai một văn hóa dân gian

Nguy cơ mai một văn hóa dân gian,

Nguy cơ mai một văn hóa dân gian - Ảnh 1.

Đồng bào dân tộc thiểu số Xơ Đăng (Gia Lai) biểu diễn văn nghệ cho khách tham quan tại Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam – Ảnh: THIÊN ĐIỂU

Xưa khoai sắn chúng ta đói mới ăn nhưng giờ là đặc sản. Văn hóa dân gian cũng vậy. Chính phủ sắp tới sẽ rất chú trọng đến sự đặc sắc của từng vùng văn hóa, bởi về lâu dài thì sự đặc sắc văn hóa sẽ là lợi ích kinh tế.

Phó thủ tướng Vũ Đức Đam

Hội thảo Bảo vệ và phát huy giá trị văn hóa dân gian của các dân tộc thiểu số ở Việt Nam vừa được Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội phối hợp với Bộ

VH-TT&DL, Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam tổ chức chiều 14-12 tại Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam, Hà Nội.

Bà Tòng Thị Phóng – phó chủ tịch thường trực Quốc hội, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam và Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Phan Thanh Bình cùng dự và chủ trì hội thảo.

Lời hứa “không có cơ sở”

Từng đến với đồng bào các dân tộc từ năm 1956, GS.TSKH Tô Ngọc Thanh (Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam) chia sẻ nhiều tâm tư với văn hóa của các dân tộc thiểu số. 

Ông nói chính sách của Đảng với các dân tộc thiểu số đã đạt được rất nhiều thành tựu, nhưng nhiều chính sách bị bất cập. 

Ông dẫn ví dụ như chính sách tái định cư cho đồng bào dân tộc thiểu số, chính sách đào tạo cán bộ văn hóa vùng đồng bào dân tộc thiểu số…

Nhà nước thực hiện tái định cư cho những đồng bào dân tộc thiểu số đã hiến bờ xôi ruộng mật của mình để làm thủy điện và hứa cho họ nơi ở mới tốt hơn nơi ở cũ, nhưng lời hứa này theo ông là “không có cơ sở”. 

Đồng bào Si La tại Mường Tè (Điện Biên) ở nơi tái định cư muốn có đất dựng cái cổng làng ở phía đông như truyền thống văn hóa của họ, nhưng đất nơi tái định cư không thể thỏa mãn được yêu cầu của họ. 

Hay một làng tái định cư khác của đồng bào dân tộc thiểu số ở Mai Sơn, Sơn La, mỗi người được 1ha đất ở… bãi chó chạy, không canh tác được.

Theo GS.TSKH Tô Ngọc Thanh, Trường ĐH Văn hóa cần có một khoa riêng để đào tạo cán bộ làm văn hóa ở khu vực đồng bào dân tộc thiểu số, nhưng thực tế hiện nay cán bộ văn hóa cơ sở thường là người Kinh, không mấy ai học tiếng dân tộc thiểu số. 

GS Tô Ngọc Thanh cho rằng đây là chuyện cấp bách nhưng chúng ta sẽ phải mất nhiều năm nữa mới giải quyết được, nếu quyết tâm làm.

Trước khi ngừng lời, GS Tô Ngọc Thanh nói với tình cảm sâu đậm với đồng bào dân tộc thiểu số, đặc biệt là đồng bào ở Tây Bắc và Tây Nguyên, ông rất buồn. 

Và ông ước được diện kiến trực tiếp với lãnh đạo cấp cao một buổi gần đây để được trình bày bằng lời, giải thích cụ thể về câu chuyện mà ông còn đau đáu khôn nguôi.

Văn hóa cần được giữ gìn bởi chính cộng đồng

Là người dân tộc Sán Dìu, TS Hoàng Cầm – phó viện trưởng Viện Văn hóa (Viện hàn lâm Khoa học xã hội VN) – lại chỉ ra một câu chuyện khác: chuyện định kiến văn hóa dân tộc thiểu số lạc hậu. 

Nhiều năm chúng ta hô hào “miền núi tiến kịp miền xuôi”…, thay vì phải ghi nhận giá trị văn hóa của các dân tộc thiểu số và tôn vinh sự đa dạng. 

Định kiến này, theo TS Hoàng Cầm, sẽ dẫn đến một hệ quả tai hại là chính người dân tộc thiểu số tự ti về dân tộc mình và không còn động lực để giữ gìn, bảo vệ, phát huy văn hóa của mình nữa.

“Người dân tộc thiểu số phải tự thân, tự chủ bảo vệ văn hóa của người ta thì mới mong giữ được văn hóa. 

Còn một khi tự người dân không có ý thức tự hào về văn hóa của mình, yêu văn hóa của mình để giữ lại thì Nhà nước có bỏ nhiều tiền vào cũng không giữ nổi. Nhà nước không thể làm thay. Quan trọng là khơi gợi niềm tự hào trong họ” – TS Hoàng Cầm nói.

Ông lấy ví dụ về nhóm 19 dân tộc thiểu số đang được dẫn dắt bảo vệ, phát huy văn hóa truyền thống của mình dựa trên niềm tự hào và trân trọng văn hóa của mình một cách khá hiệu quả, bởi một dự án cộng đồng, Nhà nước không cần tiêu tốn đồng ngân sách nào.

Chung quan điểm, đại diện đến từ UNESCO Hà Nội cho rằng di sản văn hóa chỉ sống được nếu đi được vào cộng đồng, giới trẻ thấy có nhu cầu cần tìm đến văn hóa và thấy được lợi ích kinh tế của di sản văn hóa.

Đồng tình rằng văn hóa cần phải được giữ gìn bởi chính cộng đồng, bà Tòng Thị Phóng nói Nhà nước “biết ơn nhân dân lắm” bởi dân vẫn âm thầm giữ gìn văn hóa của mình bao năm qua, trong khi Nhà nước “chưa chặn đứng được nguy cơ mai một văn hóa dân gian của dân tộc thiểu số do đầu tư cho văn hóa chưa tương xứng”.

Thầy giáo say mê văn hóa dân gianThầy giáo say mê văn hóa dân gian

TTO – Đọc sách, đi chùa, gặp các cụ cao niên tìm hiểu phong tục người dân… thầy Trần Minh Thương viết thành sách, giảng dạy cho học trò cái hay cái đẹp của văn hóa miền Tây.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Nguy cơ mai một văn hóa dân gian

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/nguy-co-mai-mot-van-hoa-dan-gian-2018121510045345.htm

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show,

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show - Ảnh 1.

Ngọc Huyền nghẹn ngào nói lời xin lỗi khán giả vì phải hủy live show – Ảnh: Linh Đoan

Trong buổi gặp gỡ, bà Trương Thị Thu Dung – giám đốc trung tâm băng nhạc Rạng Đông – buồn rầu chia sẻ: “Lần đầu tiên sau mấy chục năm tổ chức chương trình, tôi phải thông báo hủy live show.

Chúng tôi đã có đầy đủ tất cả giấy phép theo đúng pháp luật để tổ chức sô diễn từ giấy phép họp báo, đến giấy phép đồng ý cho biểu diễn của Sở Văn hóa – thể thao TP.HCM. Chúng tôi cũng đã ký hợp đồng thuê rạp với Lan Anh đàng hoàng, thậm chí Lan Anh còn cấp tem để chúng tôi dán lên vé phát hành đến tay khán giả. Chúng tôi cũng đã thực hiện hết việc đóng tác quyền cho các tác phẩm sử dụng trong đêm diễn.

Ngọc Huyền chia sẻ tại cuộc gặp thông báo hủy show – Video: Linh Đoan

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show - Ảnh 3.

NSƯT Tú Sương chia sẻ với Ngọc Huyền – Ảnh: Linh Đoan

Tuy nhiên, mới đây sân khấu Lan Anh đã mời chúng tôi lên xin lỗi buộc phải hủy hợp đồng vì ngày diễn live show rơi vào chuỗi hoạt động mừng ngày lễ. Thật sự khi biết thông tin trong thời gian quá ngắn, chúng tôi cũng xoay xở chạy tìm thuê rạp khác để có thể thực hiện được đêm diễn.

Tuy nhiên, có rạp thì không phù hợp với quy mô live show, rạp thì bị kẹt lịch, có rạp đủ điều kiện nhưng bắt buộc phải dời lịch một tuần sau đó. Mà khi dời lịch thì chúng tôi lại không sắp xếp được lịch diễn với nghệ sĩ vì gần ngày cuối năm nhiều người bị đụng sô. Vì vậy, không còn cách nào chúng tôi đành thông báo hủy sô”.

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show - Ảnh 4.

Từ trái qua: bà Thu Dung – NSƯT Kim Tử Long và nghệ sĩ Ngọc Huyền – Ảnh: Linh Đoan

Gầy sọp đi vì những ngày chạy đôn chạy đáo đi tìm rạp, nghệ sĩ Ngọc Huyền nói trong nước mắt: “Mấy ngày nay tôi còn giữ tinh thần được là nhờ anh chị em nghệ sĩ, các khán giả động viên tôi rất nhiều. Thật sự tôi khao khát được hát, được cùng anh chị em nghệ sĩ làm một đêm diễn hòa chung không khí 100 năm cải lương. Tuy nhiên, sự cố này khiến chúng tôi không thể thực hiện được.

Bên sân khấu Lan Anh đã xin lỗi và đồng ý bồi thường hợp đồng nhưng tiền bạc với chúng tôi không quan trọng bằng tổn thất tinh thần. Tôi chỉ sợ khán giả giận, không thương mình. Tôi cúi đầu xin lỗi khán giả, các anh chị em nghệ sĩ vì sô diễn không thể thực hiện được. Mong mọi người thông cảm và đừng giận Ngọc Huyền”.

Nghệ sĩ Phương Hồng Thủy vừa từ Úc trở về chuẩn bị tham gia sô diễn cũng đến an ủi người em đồng nghiệp. Các nghệ sĩ Bạch Mai, Trọng Nghĩa, Tú Sương, Vũ Luân, Điền Trung, Lê Thanh Thảo, ca sĩ Dương Đình Trí… cũng chia sẻ và hứa sẽ sát cánh bên chị trong những hoạt động sắp tới.

Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show - Ảnh 5.

Nghệ sĩ Điền Trung hứa sẽ sát cánh trong các hoạt động sắp tới của Ngọc Huyền – Ảnh: Linh Đoan

Nghệ sĩ Kim Tử Long sốc lại tinh thần mọi người: “Tôi mong cá nhân Ngọc Huyền và anh em không có gì phải buồn. Đây chỉ là trục trặc. Cục Nghệ thuật biểu diễn, Sở Văn hóa – thể thao thành phố đã hỗ trợ giấy phép nên vấn đề ở đây chỉ là vướng mắc rạp hát. Có thể sang năm khoảng tháng 3 hay 4-2019 nếu Ngọc Huyền vẫn muốn tiếp tục, anh em mình lại cùng đồng hành làm thôi!”

Với những khán giả đã mua vé, từ ngày 17 đến 22-12, ban tổ chức mời mọi người đến địa điểm bán vé là nhà hàng Quá Đã của nghệ sĩ Kim Tử Long (171 Cao Thắng, TP.HCM) để đổi vé nhận lại tiền (bắt đầu lúc 11h mỗi ngày). Riêng ngày 23-12, tại sân khấu Lan Anh sẽ có một quầy nhỏ để khán giả không nắm được thông tin vẫn đến xem có thể đổi vé nhận tiền từ 17h-21h.

Live show Ngọc Huyền quả là gập ghềnh khi ban đầu chị định diễn ngày 22-12 tại nhà hát Hòa Bình, do trục trặc phải chuyển qua sân khấu Lan Anh, bao nhiêu cảnh trí đã làm phù hợp với sân khấu Hòa Bình phải thay đổi hết cho vừa với không gian của Lan Anh, sau đó lại tiếp tục cho vừa vặn với sân khấu Thủ Đô… Ngọc Huyền đã mất đi một khoản kinh phí không nhỏ cho sự cố này.

Trước đó, ngày 6-12, Ngọc Huyền đã tổ chức họp báo giới thiệu liveshow Yêu đời – Yêu người kỷ niệm 30 năm theo nghiệp hát của cô và là một góp một phần nhỏ vào những hoạt động kỷ niệm 100 năm sân khấu cải lương. Chương trình do Ngọc Huyền phối hợp với trung tâm băng nhạc Rạng Đông tổ chức.

Yêu đời – yêu người được thông báo có sự tham gia của đông đảo nghệ sĩ như: NSND Lệ Thủy, NSƯT Kim Tử Long, NSƯT Phương Hồng Thủy, Minh Nhí, Linh Tâm, Thanh Hằng, Trọng Nghĩa, NSƯT Vũ Luân, NSƯT Tú Sương, Trinh Trinh, Bình Tinh, Điền Trung, Lê Thanh Thảo, Dương Đình Trí, Bá Thắng, Hòa Hiệp, Ốc Thanh Vân, NSƯT Hoài Linh, Trấn Thành… với những trích đoạn cải lương, các bài hát dân ca trữ tình.

,
Xem Thêm: Giáo dục, Du Lịch, Du Học, Ngọc Huyền khóc, thông báo hủy live show

Sưu Tầm: https://tuoitre.vn/ngoc-huyen-khoc-thong-bao-huy-live-show-20181215140023766.htm